+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 2 trong 2 Đầu tiênĐầu tiên 1 2
kết quả từ 11 tới 12 trên 12

Ðề tài: William Shakespeare. Sonnets

  1. #11
    Gia nhập
    Nov 2007
    Bài gởi
    57

    Trả lời: William Shakespeare. Sonnets




    146
    Poor soul, the centre of my sinful earth,
    [.....] these rebel powers that thee array?
    Why dost thou pine within, and suffer dearth,
    Painting thy outward walls so costly gay?

    Why so large cost, having so short a lease,
    Dost thou upon thy fading mansion spend?
    Shall worms, inheritors of this excess,
    Eat up thy charge? is this thy body's end?

    Then soul, live thou upon thy servant's loss,
    And let that pine to aggravate thy store;
    Buy terms divine in selling hours of dross;
    Within be fed, without be rich no more:

    So shalt thou feed on Death, that feeds on men,
    And, Death once dead, there's no more dying then.

    =146=
    Hồn của tôi là lòng đất tội lỗi
    Ưa nghe theo những ý nghĩ ngang tàng
    Khi ngôi nhà bên trong đầy bối rối
    Thì bên ngoài đem che chắn quét sơn.

    Trả giá cao cho hợp đồng ngắn ngủi
    Khi điểm tô cho thân xác vô thường
    Có một điều mà không ai tránh khỏi
    Là cuối cùng rồi cũng hiến cho giun.

    Thì hãy biết sống sao cho xứng với
    Biết cách làm giàu cho mỗi hồn thôi
    Mua cái linh thiêng, bán phần cát bụi
    Giàu bên trong, dù rách rưới bên ngoài.

    Khinh cái chết trong cuộc đời cát bụi
    Cái chết chết đi, linh hồn còn mãi.






    147
    My love is as a fever longing still,
    For that which longer nurseth the disease,
    Feeding on that which doth preserve the ill,
    Th' uncertain sickly appetite to please:

    My reason the physician to my love,
    Angry that his prescriptions are not kept
    Hath left me, and I desperate now approve,
    Desire is death, which physic did except.

    Past cure I am, now reason is past care,
    And frantic-mad with evermore unrest,
    My thoughts and my discourse as mad men's are,
    At random from the truth vainly expressed.

    For I have sworn thee fair, and thought thee bright,
    Who art as black as hell, as dark as night.

    =147=
    Lòng tôi đau tình đang lên cơn sốt
    Tình khát khao niềm đau khổ ngày qua
    Tình đòi hỏi những điều tôi đau xót
    Để hả hê với mong ước dại khờ

    Lý trí tôi định làm ông bác sĩ
    Chữa cơn đau bằng phương thuốc nhiệm màu
    Tình nổi giận làm ông ta phật ý
    Bỏ ra đi bằng những cái lắc đầu.

    Trong đầu tôi giờ chẳng còn lý trí
    Chỉ cuồng điên đang ngự trị trong hồn
    Cả lời nói, nghĩ suy đều nhảm nhí
    Chẳng mong tìm về sự thật, trí khôn.

    Lạy trời cho tư duy để còn nhận dạng:
    Ngày với đêm, bóng tối và ánh sáng.



    148
    O me! what eyes hath love put in my head,
    Which have no correspondence with true sight,
    Or if they have, where is my judgment fled,
    That censures falsely what they see aright?

    If that be fair whereon my false eyes dote,
    What means the world to say it is not so?
    If it be not, then love doth well denote,
    Love's eye is not so true as all men's: no,

    How can it? O how can love's eye be true,
    That is so vexed with watching and with tears?
    No marvel then though I mistake my view,
    The sun it self sees not, till heaven clears.

    O cunning love, with tears thou keep'st me blind,
    Lest eyes well-seeing thy foul faults should find.

    =148=
    Đau đớn quá! Tình yêu làm thay đổi
    Chẳng biết đúng sai chỉ tại mắt nhìn
    Hay lý trí khi yêu thường bối rối
    Nên không nhìn ra mọi vật xung quanh?

    Những gì đẹp là những gì vui mắt
    Liệu còn ai với tôi chẳng đồng tình
    Và nếu không thì hãy nhìn đôi mắt
    Mắt tình yêu nhìn mù quáng, chênh vênh.

    Có lẽ thế. Mắt yêu nhìn diệu vợi
    Vì mắt yêu che bởi suối lệ nhoà
    Nên ngay cả mặt trời kia cũng tối
    Khi bầu trời che kín bởi mây mưa.

    Tình ranh ma lấy nước mắt làm mưa
    Để xua đi trong mắt đầy tội lỗi.






    149
    Canst thou, O cruel, say I love thee not,
    When I against my self with thee partake?
    Do I not think on thee when I forgot
    Am of my self, all-tyrant, for thy sake?

    Who hateth thee that I do call my friend,
    On whom frown'st thou that I do fawn upon,
    Nay if thou lour'st on me do I not spend
    Revenge upon my self with present moan?

    What merit do I in my self respect,
    That is so proud thy service to despise,
    When all my best doth worship thy defect,
    Commanded by the motion of thine eyes?

    But love hate on for now I know thy mind,
    Those that can see thou lov'st, and I am blind.

    =149=
    Sao lại nói rằng anh chẳng yêu em
    Em vẫn biết anh vì em đấy chứ?
    Khi bên em anh quên đi tất cả
    Anh quên mình chỉ nhớ mỗi mình em.

    Chẳng lẽ anh thương những người em ghét?
    Chẳng lẽ anh yêu những kẻ em thù?
    Cả những khi nhỡ làm em cáu tiết
    Vẫn nhủ lòng anh trách tại mình ngu.

    Anh định tìm can đảm và danh dự
    Để thôi đi sự thờ phụng mê say
    Nhưng lại nghĩ khi trên đời còn có
    Ánh mắt nhìn cho anh được cuồng say.

    Trong thù hận của em anh biết rõ:
    Anh mịt mù mà em yêu sáng tỏ.



    150
    О, from what pow'r hast thou this pow'rful might
    With insufficiency my heart to sway,
    To make me give the lie to my true sight,
    And swear that brightness doth not grace the day?

    Whence hast thou this becoming of things ill,
    That in the very refuse of thy deeds
    There is such strength and warrantise of skill
    That, in my mind, thy worst all best exceeds?

    Who taught thee how to make me love thee more
    The more I hear and see just cause of hate?
    O, though I love what others do abhor,
    With others thou shouldst not abhor my state.

    If thy unworthiness raised love in me,
    More worthy I to be beloved of thee.

    =150=
    Sức mạnh của em ở đâu ra vậy
    Mà làm cho chao đảo trái tim này
    Buộc từ chối mắt nhìn và nói dối
    Rằng ánh sáng không trang điểm cho ngày?

    Từ đâu mà em như người phù phép
    Làm thành hay cái điều dở của mình
    Để ngay cả những gì tồi tệ nhất
    Đều trở thành tốt đẹp ở trong anh?

    Ai giúp em buộc anh yêu tha thiết
    Bởi anh không yêu mà vốn coi khinh?
    Dù anh yêu cái người ta vẫn ghét
    Nhưng em cùng với họ chớ khinh anh.

    Khi yêu cả điều lầm lỗi của em
    Thì khi đó anh càng xứng với tình.


    Last edited by chalotica; 25-07-2016 at 01:50 PM.

  2. #12
    Gia nhập
    Nov 2007
    Bài gởi
    57

    Trả lời: William Shakespeare. Sonnets




    151
    Love is too young to know what conscience is,
    Yet who knows not conscience is born of love?
    Then, gentle cheater, urge not my amiss,
    Lest guilty of my faults thy sweet self prove.

    For, thou betraying me, I do betray
    My nobler part to my gross body's treason:
    My soul doth tell my body that he may
    Triumph in love; flesh stays no farther reason;

    But rising at thy name doth point out thee
    As his triumphant prize. Proud of this pride,
    He is contented thy poor drudge to be,
    To stand in thy affairs, fall by thy side.

    No want of conscience hold it that I call
    Her 'love' for whose dear love I rise and fall.

    =151=
    Tình quá trẻ để nhận biết lương tâm
    Mặc dù lương tâm sinh ra từ đó
    Nên em đừng trách rằng anh lầm lỡ
    Để không rơi vào khó xử như anh.

    Khi em phản bội anh, anh cho phép
    Sự tốt đẹp thay đổi ở trong mình
    Linh hồn lao vào rủ rê xác thịt
    Và cuối cùng xác thịt đã thành công.

    Nghe tên em nó đứng lên kiêu hãnh
    Và đã thi hành quyền lực của mình
    Để sau đó khiêm tốn và ngoan ngoãn
    Đứng bên em rồi ngã xuống bên em.

    Đừng nghĩ rằng anh không biết lương tâm
    Khi bay lên rồi rơi xuống trong tình.





    152
    In loving thee thou know'st I am forsworn,
    But thou art twice forsworn to me love swearing,
    In act thy bed-vow broke and new faith torn,
    In vowing new hate after new love bearing:

    But why of two oaths' breach do I accuse thee,
    When I break twenty? I am perjured most,
    For all my vows are oaths but to misuse thee:
    And all my honest faith in thee is lost.

    For I have sworn deep oaths of thy deep kindness:
    Oaths of thy love, thy truth, thy constancy,
    And to enlighten thee gave eyes to blindness,
    Or made them swear against the thing they see.

    For I have sworn thee fair: more perjured I,
    To swear against the truth so foul a be.

    =152=
    Anh vẫn biết rằng tình anh lầm lỗi
    Nhưng yêu anh em có tội hơn nhiều
    Trong tình nghĩa vợ chồng em gian dối
    Đem hận thù em đổi lấy tình yêu.

    Nhưng mà anh trách gì em gian dối
    Khi đi trách em thay đổi hai lần
    Anh tự thú rằng anh còn có lỗi
    Chẳng hai lần mà gấp chục lần hơn.

    Đã bao lần với em anh đã nói
    Rằng tình em mãi say đắm, ngọt ngào
    Qua ánh mắt ta nhìn nhau đắm đuối
    Thì lỗi lầm anh còn thấy làm sao?

    Anh thề rằng em xinh đẹp biết bao
    Nhưng thực ra là lòng anh nói dối.






    153
    Cupid laid by his brand and fell asleep,
    A maid of Dian's this advantage found,
    And his love-kindling fire did quickly steep
    In a cold valley-fountain of that ground:

    Which borrowed from this holy fire of Love,
    A dateless lively heat still to endure,
    And grew a seeting bath which yet men prove,
    Against strange maladies a sovereign cure:

    But at my mistress' eye Love's brand new-fired,
    The boy for trial needs would touch my breast,
    I sick withal the help of bath desired,
    And thither hied a sad distempered guest.

    But found no cure, the bath for my help lies,
    Where Cupid got new fire; my mistress' eyes.

    =153=
    Thần ái tình ngủ say quên ngọn đuốc
    Để tiên cô tinh nghịch đến gần kề
    Đem ngọn lửa dìm nhanh vào dòng nước
    Mạch nước nguồn lạnh lẽo chốn sơn khê.

    Từ ngọn lửa của tình yêu thần thánh
    Mạch nước kia thành suối nóng muôn đời
    Khắp thiên hạ người đồn nhau tìm đến
    Nước trở nên thuốc chữa bệnh cho người.

    Nhưng với tôi thần tình yêu – Cupid.
    Ngọn lửa từ đôi mắt của người yêu
    Thần đem thắp vào con tim tội nghiệp
    Tôi tìm về dòng nước chữa cơn đau.

    Nhưng thuốc chữa lành bệnh tôi lại ở
    Trong đôi mắt thần ái tình thắp lửa.




    154
    The little Love-god lying once asleep,
    Laid by his side his heart-inflaming brand,
    Whilst many nymphs that vowed chaste life to keep,
    Came tripping by, but in her maiden hand,

    The fairest votary took up that fire,
    Which many legions of true hearts had warmed,
    And so the general of hot desire,
    Was sleeping by a virgin hand disarmed.

    This brand she quenched in a cool well by,
    Which from Love's fire took heat perpetual,
    Growing a bath and healthful remedy,
    For men discased, but I my mistress' thrall,

    Came there for cure and this by that I prove,
    Love's fire heats water, water cools not love.

    =154=
    Có một dạo thần tình yêu mê ngủ
    Đã bỏ quên ngọn đuốc của ái tình
    Những tiên nữ như bầy chim quần tụ
    Sát đến gần ngọn lửa cánh tay xinh.

    Người đẹp nhất đưa tay cầm ngọn đuốc
    Đã từng gây bao đau khổ cho mình
    Đem khát khao nàng dìm vào dòng nước
    Ngọn lửa tình dập bởi cánh tay xinh.

    Và dòng nước đã trở thành nóng bỏng
    Đã chữa cho khỏi bệnh biết bao người
    Tôi đã đến dòng nước này để tắm
    Nhưng vì yêu nên không khỏi nữa rồi.

    Tình làm cho dòng nước nóng lên nhiều
    Nhưng nước không làm nguội được tình yêu.



    Hết 154 Sonnets.
    © Bản dịch của Phan Cẩm Thịnh





    Hamlet, Act 2, Scene 2

    Doubt thou the stars are fire;
    Doubt that the sun doth move;
    Doubt truth to be a liar;
    But never doubt I love.

    Có thể không tin ngôi sao đang cháy
    Không tin mặt trời rồi lại mọc lên
    Hay sự thật có thể là giả dối
    Nhưng hãy tin rằng anh mãi yêu em.




    Last edited by chalotica; 25-07-2016 at 01:48 PM.

+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 2 trong 2 Đầu tiênĐầu tiên 1 2

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết của bạn