Tiểu sử

Thôi Hộ 崔護, tên chữ là Ân Công 殷功, người Bác Lăng 博陵 đời Đường. Ông là một thi nhân đời Trung Đường, làm quan đến Lĩnh Nam tiết độ sứ 嶺南節度使.

題都城南莊

去年今日此門中
人面桃花相映紅
人面不知何處去
桃花依舊笑東風


Đề đô thành nam trang

Khứ niên kim nhật thử môn trung
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Đào hoa y cựu tiếu đông phong.


Dịch nghĩa : Thơ đề ở ấp phía nam đô thành

Năm trước ngày này ngay cửa này,
Mặt người, hoa đào ánh hồng lẫn nhau.
Mặt người chẳng biết đã đi đâu,
Vẫn hoa đào năm ngoái đang cười giỡn với gió đông.


Dịch thơ : Thơ đề ở ấp phía nam đô thành

Bản dịch của Tản Đà

Cửa đây năm ngoái cũng ngày này,
Má phấn, hoa đào ửng đỏ hây.
Má phấn giờ đâu, đâu vắng tá,
Hoa đào còn bỡn gió xuân đây.


Bản dịch của Trần Trọng Kim

Hôm nay năm ngoái, cửa sài,
Hoa đào ánh với mặt người đỏ tươi.
Mặt người chẳng biết đâu rồi,
Hoa đào còn đó vẫn cười gió đông.


Câu chuyện về nội dung bài thơ : Thôi Hộ đời Đường nhân tiết thanh minh một mình đi chơi về phía nam đô thành, thấy một ấp trại chung quanh đầy hoa đào. Thôi Hộ gõ cửa xin nước uống, một người con gái mở cổng, hỏi tên họ rồi bưng nước đến, người con gái sắc đẹp đậm đà, duyên dáng, tình ý, dịu dàng kín đáo. Năm sau, cũng vào tiết Thanh minh, Thôi Hộ lại đến tìm người cũ thì cửa đóng then cài, nhân đó mới đề lên cánh cửa bên trái bài thơ này. Người con gái xem thơ, nhớ thương rồi ốm chết. Chợt thôi Hộ đến, nghe tiếng khóc bèn chạy vào ôm thây mà khóc. Người con gái bỗng hồi tỉnh rồi sống lại. Ông bố bèn đem cô gái gả cho Thôi Hộ . Cũng từ điển này, người ta thường ví mặt người con gái đẹp với hoa đào