+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1 trong 3 1 2 3 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 10 trên 28

Ðề tài: Đinh Thu Hiền - Thơ

  1. #1
    Gia nhập
    Sep 2006
    Bài gởi
    4,116

    Đinh Thu Hiền - Thơ



    Đinh Thu Hiền


    Đinh Thu Hiền là người thị trấn Nầm nay là xã Sơn Bình, huyện Hương Sơn, tỉnh Hà Tĩnh. Cô từng là học sinh chuyên văn trường chuyên Phan Bội Châu, ở Vinh, Nghệ An.

    Cuối những năm 80 và đầu 90 thế kỷ 20 được xem là một hiện tượng thơ của Việt nam với những bài thơ làm say mê các bạn trẻ như: Ảo ảnh, Dại khờ,...và từng được giải thưởng Tác phẩm tuổi xanh lần I

    Cô từng tốt nghiệp trường viết văn Nguyễn Du ở Hà nội. Hiện nay cô đã tốt nghiệp thạc sĩ văn chương, thạc sĩ luật và sống tại thành phố Vinh.





    Ảo ảnh

    Tôi đã chôn sao anh cứ hiện về ?
    Nấm mồ ấy không một lần hương khói
    Vùi sâu anh trong quãng đời nông nổi
    Tôi bồi hồi, tôi bối rối... tôi yêu!

    Romeo giữa cuộc đời có được bao nhiêu ?
    Mà cô gái dám làm Juliet
    Xuân Hương ơi! Màu trầu xanh tha thiết
    Nhưng tìm hoài đâu có kẻ ăn chung ?

    Ảo ảnh mãi thôi, ảo ảnh đến khôn cùng
    Mồ anh đó tôi chôn bằng nước mắt
    Hồn chìm nổi, lênh đênh, hồn phiêu bạt
    Để lại về khắc khoải sống trong tôi.

    Thiên đường bao la nhặt hết giữa cõi đời
    Những ngôi sao làm một trời tinh tú
    Ảo ảnh của tôi ơi! Hãy bay vào vũ trụ
    Thế giới này đâu có chỗ cho anh!

    Đinh Thu Hiền
    Last edited by Hải Âu Phi Xứ; 05-05-2007 at 08:53 PM.

  2. #2
    Gia nhập
    Sep 2006
    Bài gởi
    4,116

    Trả lời: Đinh Thu Hiền - Thơ

    Thơ vui tặng Thị Mầu

    Mới đôi mươi thiếu nữ
    Đâu phải gái lỡ thì
    Con trai theo tán tỉnh
    Trồng cây chuối, cây si..
    Em vào chùa với Kính
    Lễ tạ chuyện yêu đương
    Xuân ùa qua năm ngón
    Môi cong veo cuối đường
    Con nhà giàu nhất đám
    Phải lấy được chồng tài
    Lẳng lơ thêm quyến rũ
    Đi một, hóa về hai
    Tóc xõa hong trước gió
    Em lúng liếng gọi mời
    Mẹ gọi qua sân thóc
    Điện thoại réo, Mầu ơi!

    Đinh Thu Hiền

  3. #3
    Gia nhập
    Sep 2006
    Bài gởi
    4,116

    Trả lời: Đinh Thu Hiền - Thơ

    Bất ngờ

    Xin gửi lại chút lòng kiêu hãnh
    Nụ cười ai ám ảnh suốt tuổi thơ
    Ta bé quá mà sân trường rộng quá
    Biết đứng đâu thành người lớn bây giờ ?

    Xin gửi lại ngoài hiên con nắng
    Bước chân ai thầm lặng đi qua
    Tiếc thật đấy mắt ngà môi rất mộng
    Khe khẽ buồn nhặt cánh phượng xanh

    Xin gửi lại chút tình mỏng manh
    Như con mắt ai vừa giận dỗi
    Giọt khóc trinh nguyên rơi nóng hổi bàn tay
    Thế là xa tuổi thơ ngây

    Xin gửi lại chút tình cây cỏ
    Nhờ gió mang đi cho thỏa nỗi niềm
    Tiếng ve kêu đến thản nhiên
    Khi cánh phượng đỏ cả miền yêu thương!

    (04-1993)
    Đinh Thu Hiền

  4. #4
    Gia nhập
    Sep 2006
    Bài gởi
    4,116

    Trả lời: Đinh Thu Hiền - Thơ

    Bài thơ về Mẹ

    Xa mẹ con thành bé bỏng
    Giờ này mẹ ngủ ngon chưa ?
    Hà thành gió mùa đông bắc
    Con ngồi đếm khắc giao mùa

    Con đi chắc nhà vắng lắm
    Bản nhạc con thích, ai nghe ?
    Chiếc xe con thường đi học
    Chắc bụi đã bám còn gì ?

    Tóc con đã dài rồi đấy
    Vắng con mẹ gỡ tóc mình
    Niềm vui xẹt qua tờ giấy
    Nỗi buồn đứng lại, lặng thinh

    Thơ con tặng cho người khác
    Viết về mẹ chẳng là bao
    Phố sâu gió mùa đông bắc
    Trong con bóng mẹ ngọt ngào.

    (10-1995)
    Đinh Thu Hiền

  5. #5
    Gia nhập
    Sep 2006
    Bài gởi
    4,116

    Trả lời: Đinh Thu Hiền - Thơ

    Biển Bờ

    Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
    Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
    Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió
    Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm...

    Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
    Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
    Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
    Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu ?

    Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
    Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc.
    Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc
    Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!

    Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm?
    Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng!
    Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng
    Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu!

    Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
    Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại ?
    Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
    Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu!

    Đinh Thu Hiền
    Last edited by Hải Âu Phi Xứ; 04-06-2007 at 07:20 PM.

  6. #6
    Gia nhập
    Sep 2006
    Bài gởi
    4,116

    Trả lời: Đinh Thu Hiền - Thơ

    Chẳng bao giờ

    Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu
    Dù trước anh em hoàn toàn bất lực
    Dù yêu anh đã bao lần em khóc
    Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu
    Em chẳng cần chúng ta thương hại nhau
    Không còn tình yêu chúng ta còn tình bạn
    Dù yêu anh nhưng em vẫn lãnh đạm
    Chẳng cúi đầu em cũng chẳng cầu xin
    Em chẳng bao giờ hành hạ trái tim
    Sống tủi hổ trong tình yêu nô lệ
    Chẳng làm gì khiến mình bé nhỏ
    Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu.

    Đinh Thu Hiền

  7. #7
    Gia nhập
    Sep 2006
    Bài gởi
    4,116

    Trả lời: Đinh Thu Hiền - Thơ

    Cho mình

    Ta tết cho ta bím tóc
    Ngúng nguẩy với đám mây trời
    Chiếc khăn tay bọc nỗi nhớ
    Thầm thì gọi mười bẩy ơi!

    Ta vẽ bức tranh tự họa
    Nhìn mình vừa lạ vừa quen
    Lá cỏ mềm như sợi tóc
    Lung liêng trong mắt ai nhìn

    Ta viết cho ta mấy chữ
    Diết da như viết thơ tình
    Giã từ ngây thơ một thủơ
    Với một dấu chấm lặng thinh.

    (09-1994)
    Đinh Thu Hiền

  8. #8
    Gia nhập
    Sep 2006
    Bài gởi
    4,116

    Trả lời: Đinh Thu Hiền - Thơ

    Day dứt

    Có một điều chắc em không nhận ra
    Ngực áo anh và bông hoa ngày cưới
    Có một điều chắc em không đoán nổi
    Bữa cưới em về anh qua lối hẹn xưa!

    Cô bé ấy ở đâu ? Cô bé ấy bây giờ ?
    Mối tình cũ vật vờ ven khóm cỏ
    Anh đã tưởng vùi sâu chôn kín nó
    Sao còn về... hay chỉ khói phất phơ ?

    Em không hay đâu, cô bé vờ ngây thơ
    Nép trong ngõ, rụt rè xem lễ cưới
    Mắt anh lặng nhưng mà tim bối rối
    Đập nghẹn ngào nên để rớt cành hoa.

    Có một điều chắc em không nghĩ ra
    Cô bé ấy sẽ về nơi hẹn cũ
    Váy cô dâu quét nhầu thêm cỏ nhớ
    Xin em bước nhẹ nhàng cho hoa ấy trinh nguyên!

    Dĩ nhiên là em cũng biết hờn ghen
    Và giận dữ như bao người vợ trẻ
    Nhưng sao với em tim anh đầy quá thể
    Mà cô bé ngày nào chỉ mỗi cánh hoa thôi ?

    Đinh Thu Hiền

  9. #9
    Gia nhập
    Sep 2006
    Bài gởi
    4,116

    Trả lời: Đinh Thu Hiền - Thơ

    Hoài Niệm

    Tôi bỏ lại nửa chừng câu hát,
    Lặng lẽ về, bước nhạt con đường xa.
    Nhớ! Trời ơi! Nhớ lắm một bài ca,
    Viết dở.

    Tôi gửi lại sân trường một nửa,
    Một nửa mang theo, một nửa ai cất giùm,
    Bạn cũ rồi có nhớ tôi nữa không ?
    Người ấy ở chung bàn, chung giọt nắng,
    Ô cửa. Lá bàng. Khoảng trời mây rất trắng.
    Phi lao đưa, chớm nắng, ưu tư buồn,
    Sao ngẩn ngơ hoài hỡi đôi mắt xanh non,
    Phấp phỏng lắm bởi người vô tâm lắm!

    Tôi giã biệt khi lòng chưa kịp thắm,
    Thu chưa trong nên mây cũng chưa về,
    Chưa đọng tròn giọt nắng chín đê mê,
    Bạn một nửa sẻ dành tôi một nửa.

    Hình như có đôi người se sẽ nhớ,
    Se sẽ buồn bên ô cửa trống trơn,
    Se sẽ thương ...xin đừng đi xa hơn,
    Hãy cứ giữ một chút buồn se sẽ.

    Hãy cứ giữ một chút lòng như thế,
    Cho nửa đời sẽ không bơ vơ,
    Cho ngày ngày cô bé vẫn làm thơ,
    Hoài niệm mãi giấc mơ một nửa.

    Đinh Thu Hiền

  10. #10
    Gia nhập
    Sep 2006
    Bài gởi
    4,116

    Trả lời: Đinh Thu Hiền - Thơ

    Kịch câm

    Gói nỗi buồn lại trong khăn tay
    Kỷ niệm lăn tròn như dấu chấm
    Em phụng phịu cong môi dỗi hờn
    Vở kịch loang một màu tím sậm
    ...

    (08-1994)
    Đinh Thu Hiền

+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1 trong 3 1 2 3 Cuối cùngCuối cùng

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết của bạn