+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1 trong 3 1 2 3 Cuối cùngCuối cùng
kết quả từ 1 tới 10 trên 24

Ðề tài: Những làn điệu dân ca Huế

  1. #1
    Gia nhập
    Apr 2007
    Bài gởi
    953

    Những làn điệu dân ca Huế

    Vè: Nữ sinh Đồng Khánh
    Thơ: Mai Văn Hoan






    Nữ sinh Ðồng Khánh

    Nữ sinh Ðồng Khánh ngày xưa
    Xui hoàng hôn tím trang thơ học trò
    Nữ sinh Ðồng Khánh qua đò
    Xui dòng Hương cất giọng hò xa xôi

    Nữ sinh Ðồng Khánh dạo chơi
    Phấn thông vàng rải ngát trời Thiên An
    Trống trường Ðồng Khánh vừa tan
    Trên đường Lê Lợi từng đàn bướm bay

    gió vờn tà áo trắng lay
    Nữ sinh Ðồng Khánh thơ ngây mỉm cười
    Bóng ai khuất nẻo phố rồi
    Vô tư đâu biết có người nhìn theo

    Âm thầm một cánh phượng gieo
    Nữ sinh Ðồng Khánh trong chiều nhặt hoa
    Bâng khuâng ngắm áng mây qua
    Cảm thương một cánh chim xa lẻ đàn

    Mùa thu thả chiếc lá vàng
    Nữ sinh Ðồng Khánh mơ màng lắng nghe
    Một mình với mảnh trăng khoe
    Nhạc buồn chạm mái tóc thề chấm vai

    Nữ sinh Ðồng Khánh nhớ ai
    Mi cong khẽ chớp mắt nai thẫn thờ...
    Ðâu còn là chuyện ngày xưa
    Nữ sinh Ðồng Khánh bây chừ là em.

    Mai Văn Hoan


  2. #2
    Gia nhập
    Apr 2007
    Bài gởi
    953

    Trả lời: Những làn điệu dân ca Huế



    Đồng Khánh Ngày Xưa
    Lưu Trần Nguyễn


    Răng mà cứ theo tui hoài rứa
    Cái ông ni mới dị chưa tề
    Sớm trưa chiều ba bữa đi về
    Đưa và đón mần chi không biết!

    Ôi đôi mắt chi mà tha thiết
    Đừng có nhìn làm loạn bước tui đi!
    Lá thư tình ông gởi mần chi?
    Cha mẹ biết rầy la tui chết!

    Ông tán tỉnh mần chi không biết
    Tui như ma như qủy dưới âm ty
    Nói hoài lời hoa mỹ mần chi
    Tui còn nhỏ, chuyện tình răng biết được?

    Tội tui lắm! Cách cho vài bước
    Đừng đi gần hai đứa song đôi
    Xa xa cho kẻo bạn tui cười
    Mai vô lớp cả trường dị nghị!

    Theo chi rứa răng mà không biết dị
    Thôi được rồi! Đưa lá thư đây!
    Mai tan trường đơị ở gốc cây
    Tui sẽ tới trả lời cho biết...

  3. #3
    Gia nhập
    Apr 2007
    Bài gởi
    953

    Trả lời: Những làn điệu dân ca Huế




    GIAI THOẠI TRONG LÀNG THƠ : "ÐỒNG KHÁNH NĂM XƯA"
    -----------------
    Những năm gần đây, báo chí thường đăng tải một bài thơ rất hay, rất dễ thương mà không biết tác giả. Chung quanh bài thơ này là nhiều giai thoại được nhiều người đọc bàn tán. Bài thơ "Ðồng Khánh Năm Xưa"…
    (…)
    (…) Lần đầu tiên đọc bài thơ này trong một tuần báo địa phương cách đây gần hai năm, gợi tôi nhớ đến những năm Ðồng Khánh hoa mộng, nên khi nhìn tên tác giả "Vô Danh" tôi không khỏi băn khoăn. Bài thơ mới đọc lần đầu sao quá quen thuộc gần gũi với mình làm tôi nhớ
    như ai đó đã đọc cho tôi nghe vài câu trong bài thơ này mấy mươi năm về trước... Thế rồi thời gian qua dần, bài thơ hầu như chìm vào ký ức.
    Cuối năm 1995 tôi lại được đọc một bài thơ hay khác. Bài thơ "Kỳ Nữ Hành" của tác giả Lưu Trần Nguyễn:
    Chiều mưa trơn lối em về
    Trăm con bóng nước chảy se sắt buồn
    Nón nghiêng che hạt mưa tuôn
    Dài chân em bước gót hồng xiêu xiêu
    Em đi dưới giọt mưa chiều
    Tóc bay tám ngả quạnh hiu dáng người
    Nón nghiêng che hạt mưa rơi
    Hay che mắt lệ khóc đời phấn son
    ...

    Bài thơ lục bát giản dị mà vẫn làm lòng người xao động. Thơ LTN như một khắc khoải vọng về quá khứ vàng son đã tan tành như bóng nước. Từ đó tôi thường tìm đọc những bài thơ của LTN và tự mình tưởng tượng đến đời sống tình cảm của anh qua những bài thơ mà tôi
    thích.
    (…) Một thời gian về sau khi được quen biết thân thiết với anh và gia đình, trong tôi vẫn mãi thắc mắc về cái bút hiệu của anh. Bút hiệu mang ba cái họ: Lưu, Trần và Nguyễn nhất định phải có một lịch sử gắn liền vào đó. Một may mắn tình cờ người bạn thân của gia đình tôi cho xem tập thơ được xuất bản tại Việt Nam, tập thơ mang tên: "Những Bài Thơ Tình Xứ Huế". Tập thơ là một tuyển chọn của các nhà thơ từ tiền chiến đến hiện đại, và tất cả những tác phẩm đều mang một sắc thái rất Huế. Một điều ngạc nhiên là trong đó có bài thơ "Ðồng Khánh Năm Xưa" với tên tác giả là Lưu Trần Nguyễn. Thật là một kỳ thoại trong làng thơ hải ngoại.

    Rồi một đêm cách đây vài tháng, Lưu Trần Nguyễn đến thăm gia đình chúng tôi, anh đã cho chúng tôi biết chính anh và người bạn gái đã cùng làm bài thơ này cách đây hơn 30 năm khi anh còn sống tại Huế. Người bạn gái năm xưa của anh là Lưu Thị Mỹ Dung, và anh tâm sự đó cũng là bút hiệu Lưu Trần Nguyễn của anh - Lưu thị Mỹ Dung, Trần Thị Huê (một cô bạn thân của hai người) và Nguyễn Gia Khánh (tên thật của Lưu Trần Nguyễn). Tên Lưu Thị Mỹ Dung được anh nhắc đến làm tôi choáng váng và một trời dĩ vãng đầy hoa mộng của những năm Ðồng Khánh đã hiện về trong tôi.
    ... Năm 1963 tôi đang học IIIC2 Ðồng Khánh. Một sáng đang giờ học thì bà giám thị dẫn đến lớp tôi một học sinh mới vào học. Tôi chú ý đến cô bạn mới vì mái tóc dài quá lưng, chiếc kính cận và nhất là vành khăn tang trên đầu. Ðó là Lưu Mỹ Dung ngày tôi mới gặp. Về sau dần dần Mỹ Dung là một trong những bạn thân của tôi. Chúng tôi gồm 4 đứa luôn luôn quây quần bên nhau trong giờ ra chơi, trước giờ học ở khắp mọi nơi trong sân trường Ðồng Khánh, đó là Ngọc Anh, Quốc Khánh, Mỹ Dung và tôi Thanh Tâm. Nếu ở Ngọc Anh có cái dáng dấp cương nghị của một người thích điều khiển, Quốc Khánh có cái hiền lànhh dễ dãi thì Mỹ Dung có cái thông minh, tài hoa và nghệ sĩ. Tôi còn nhớ giọng đọc tiếng Pháp như đầm của Mỹ Dung, sinh ngữ chính của Dung là Pháp văn, nhưng khi phải vào lớp tôi Anh văn là sinh ngữ chính Dung vẫn cố gắng theo và bọn tôi giúp Dung trong thời gian mới vào học, và ngược lại Dung giúp bọn tôi môn Pháp văn.
    Về sau này khi đi học Dung chỉ cài miếng vải đen trước ngực thay cho vành khăn tang. Nhưng tôi vẫn còn in đậm hình ảnh đầu tiên khi Dung đến lớp và có linh tính rằng cuộc đời Dung sẽ không nhiều may mắn. Trong niên học 63-64 năm học mà tôi nhớ nhất trong đời vì có Mỹ Dung là người mà tôi chịu rất nhiều ảnh hưởng, ngay cả chữ viết tôi cũng bắt chước theo Dung, cách trình bày sách vở. Mỹ Dung chỉ cho tôi những bài hát tiếng Pháp thịnh hành lúc bấy giờ như bài "Tous les garcons et les filles, Le temps de l'amour, Qui sait..." và một câu tỏ tình bằng tiếng Ðức mà tôi nhớ mãi: "Ich libe dick." Mỹ Dung luôn mang kính cận trông rất thông minh, sau tấm kính là đôi mắt trong sáng duyên dáng và pha một chút láu lỉnh dễ thương của tuổi 16.
    (…) Hồi đó hình như có nhiều chàng theo Mỹ Dung vì cái thông minh tài hoa của Dung cũng như đôi mắt đẹp và mái tóc dài. Trong số người ái mộ Dung có chàng trai Bắc Kỳ ở cách nhà Dung một con đường mà Mỹ Dung thường sang cùng học bài và nói chuyện vu vơ. Chỉ có vậy, tuy mẹ Dung có phần dễ dãi với con cái, nhưng chàng trai Bắc Kỳ kia nhút nhát không bao giờ dám đi quá giới hạn của hai người bạn thân ngay cả cầm tay Dung để biểu lộ niềm thương yêu nung nấu của chàng. Có lần Dung nói với chàng: "Anh nói tiếng Bắc nghe hay quá, bé thích nghe anh nói lắm."
    Có lần vào lớp Mỹ Dung nói với tôi:
    - Tâm ơi mi nghe thử mấy câu thơ này có hay không?
    Lâu quá nên tôi cũng quên đi những gì Dung đã đọc, chỉ còn nhớ lõm bõm: "Răng mà dị chưa tề... răng mà theo tui hoài rứa ..." mà thôi.

    Có ngờ đâu hơn 30 năm sau, bài thơ mà Dung đọc cho tôi nghe là một trong những bài thơ hay đã đi vào làng thơ của dân Quốc Học, Ðồng Khánh, bài "Ðồng Khánh Năm Xưa". Còn ngạc nhiên hơn nữa là chàng trai Bắc Kỳ ngày xưa chính là nhà thơ Lưu Trần Nguyễn, người đã cùng Mỹ Dung làm chung bài thơ trên. Bốn câu đầu bài thơ là của Dung và phần còn lại Dung đã nhờ chàng trai Bắc Kỳ hoàn tất để diễn tả "cái gọi là" mối tình ngu ngơ của cô nữ
    sinh Ðồng Khánh mà hầu như mỗi năm đến ngày kỷ niệm Q.H.Đ.K. người ta vẫn đem bài thơ này ra ngâm đọc. Gần đây nhạc sĩ Hoàng Gia Thành ở Sacramento đã phổ nhạc bài thơ này.

    (…) Bẵng đi 17 năm sau. năm 1983, mẹ con tôi về Huế tá túc nhà ông ngoại của cháu. Tôi gặp lại Dung, lần đó chồng Dung sang tìm tôi và nhắn tôi qua thăm Dung vì Dung bận với quán cà phê không đi đâu được. Chồng Dung vẫn còn trẻ và vẻ đào hoa vẫn chưa mất dù đã xấp xỉ 40.
    Chiều hôm đó tôi đi xích lô sang thăm Dung, không phải ở Phạm Ngũ Lão, mà tại nhà chồng Dung tại đường Nguyễn Công Trứ. Mỹ Dung hiện ra trước mắt tôi là một thiếu phụ an phận, tóc vẫn dài bím ở sau lưng, Mỹ Dung vẫn giản dị trong chiếc quần jean và áo pull đen. Chúng tôi ôm nhau mừng tràn nước mắt. Hình ảnh Dung cứ ám ảnh tôi. Ðôi mắt buồn an phận, mái tóc thắt bím sau lưng, còn đâu Mỹ Dung thông minh tài hoa của tôi, nhưng trong tôi đôi mắt sáng lấp lánh của Dung vẫn còn mãi. Ðó là lần cuối cùng tôi gặp Dung. Mỗi lần nghe bài hát "Tous les garcons et les filles" là đôi mắt sáng thông minh ẩn hiện như những tia chớp thắp sáng một thời dĩ vãng mộng mơ của thời tóc xõa và những ngày nắng mưa ở Huế những luc' tôi hát bài "Ðồng Khánh Năm Xưa" mà lòng như nghẹn lại. Dung ơi, răng suốt đời mi cứ khổ hoài rứa. Dung là người tài hoa cho nên khổ như định luật của tạo hóa, tuy nhiên tâm hồn luôn luôn phong phú và vững vàng qua mọi hoàn cảnh không gian và thời gian.

    Ðã tưởng dĩ vãng một thời áo trắng ngủ yên trong ký ức nhưng âm hưởng của "Ðồng Khánh Năm Xưa" vẫn mãi vọng về từ quá khứ xa xôi với những rung động đầu đời, những chiều đạp xe qua cầu Trường Tiền gió tung bay tà áo trắng tóc thề về một nẻo xa, xa lắm mà bây giờ chỉ còn lại trong ký ức những kỷ niệm êm đềm của một thuở không thể nào quên.

    Sau này khi quen biết Lưu Trần Nguyễn, tôi được anh cho xem những mẫu báo cũ đã ố vàng cùng thời gian, đã đăng những bài thơ anh làm cho Lưu Mỹ Dung khi anh rời Huế vào Saigon của những năm 1963-1964.

    (…) Giai thoại trong làng văn thường có rất nhiều, nhưng khác với giai thoại về T.T.K.H. hiện nay vẫn còn nhiều điểm chưa được sáng tỏ, chúng tôi với bài viết trên đây kèm thêm những phụ bản. Chúng ta có thể hy vọng đã tìm ra được tác giả bài thơ nổi tiếng này. Bài "Ðồng Khánh Năm Xưa" mà giới học sinh hai trường QH và ĐK từ thập niên 60 trở về sau không mấy ai mà không biết. Có rất nhiều nhạc sĩ sáng tác hằng trăm, hàng ngàn bản nhạc nhưng có khi họ quên bẵng đi một bản nhạc nào đó với thời gian nếu không có ai gợi nhớ. Thi sĩ cũng vậy nếu không được ghi chép lại họ không thể nào nhớ được những bài thơ đã làm trong nháp, nhất là giúp cho người khác trong một thời quá nhanh, để rồi bỏ quên đi hằng vài ba chục năm. Vì thế có những bài thơ rất hay mà số phận hẩm hiu vì không ai biết được tác giả là ai, tuy nhiên vẫn được truyền tụng và lưu hành trong dân gian hoặc ghi lại trong văn học sử.

    Hơn 30 năm sau Lưu Trần Nguyễn mới được nhìn lại bài thơ của anh, có lẽ do "cố nhân" hay những người thân quen in lại trong tập thơ "Những Bài Thơ Tình Xứ Huế" được xuất bản tại Việt Nam gần đây. Sau hơn 30 năm báu vật mới hoàn cố chủ, ký ức của LTN đã bừng sống dậy anh hân hoan nhìn lại đứa con xưa.

    Nhân dịp đầu xuân Ðinh Sửu đọc lại bài thơ xưa với những dữ kiện khách quan mà tôi có hân hạnh được biết cả hai nhân vật trong câu chuyện, xin viết lại để quý vị độc giả biết được xuất xứ một bài thơ hay và dễ thương. Nếu có gì sai sót và cần bổ túc xin trân trọng lắng nghe ý kiến của quí vị.

    Cao Thanh Tâm
    Cuối đông 96

  4. #4
    Gia nhập
    Apr 2007
    Bài gởi
    953

    Trả lời: Những làn điệu dân ca Huế



    TÔI VIẾT BÀI THƠ “ NỮ SINH ĐỒNG KHÁNH “


    Tôi nhớ mãi cái tâm trạng bâng khuâng, xao xuyến khi cầm quyết định của Ty Giáo dục Bình Trị Thiên điều động vào Huế dạy các lớp chuyên Văn vừa mới thành lập do bà Ngô Thị Chính ký. Đây là món quà đầy bất ngờ mà số phận đã ban tặng cho tôi. Được vào Huế, lại dạy ở trường Trưng Trắc - nguyên là ngôi trường Đồng Khánh nổi tiếng một thời- điều mà tôi không bao giờ dám mơ tưởng. Năm đó, tôi vừa tròn ba mươi tuổi.

    Đến nay thấm thoắt đã gần ba mươi năm... Trường Trưng Trắc đổi tên thành trường Hai Bà Trưng. Ngôi trường màu hồng xinh xắn nằm bên bờ sông Hương giờ đây trông khang trang hơn nhưng tôi có cảm tưởng hình như không thơ mộng và duyên dáng bằng ngôi trường trước đây (khi chưa được cải tạo lại). Đường nét của ngôi trường cũ mềm mại hơn, thanh thoát hơn... Trong khuôn viên của trường thời đó ngoài những “gốc phượng già trầm ngâm trút lá” là những dãy tràm hoa vàng tha thướt. Các bạn của tôi gọi tràm hoa vàng là hoàng diệp liễu, là cây nhạc ngựa hết sức nên thơ. Tiếc là qua một số trận bão - đặc biệt là trận bão 1999 đã làm tràm hoa vàng gảy đổ gần hết.

    “ Học trò trong Quảng ra thi
    Thấy con gái Huế chân đi không đành”.

    Nói đến con gái Huế là người ta nghĩ ngay đến nữ sinh của trường Đồng Khánh. Nữ sinh Đồng Khánh không chỉ thông minh, xinh đẹp mà còn hết sức nết na, thuỳ mị. Tôi có cái may mắn được tiếp xúc với một số bạn đồng nghiệp vốn là cựu học sinh Đồng Khánh. Đó là các cô Bích Đào, Quý Hương, Cẩm Tú, Diệu Huyền, Như Mai... Tôi thấy cô nào cũng dịu dàng, đài các, rất đa cảm nhưng vô cùng kín đáo, tế nhị. Một bạn đồng nghiệp của tôi kể rằng thời nàng còn là nữ sinh Đồng Khánh, đi học nàng không bao giờ đạp xe qua cầu Trường Tiền mà thường đi đò. Bến đò Thừa Phủ tấp nập những tà áo dài tím.

    Màu tím vì thế trở thành gam màu đặc trưng của Huế. Tà áo dài tím đã vương vấn tâm hồn bao nhiêu thi sĩ. Các nhà thơ Tố Hữu, Xuân Diệu, Huy Cận, Lưu Trọng Lư, Nguyễn Xuân Sanh... đều xiêu lòng trước nữ sinh Đồng Khánh. Nữ sinh Đồng Khánh trở thành nguồn cảm hứng của các thi nhân. Nếu không có Hoàng Thị Kim Cúc làm sao Hàn Mặc Tử viết được bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ hay đến như vậy ? Mặc dù từ sau 1975, trường Đồng Khánh đã được thay tên và không còn dành riêng cho nữ sinh nữa nhưng những lớp chuyên Văn mà tôi giảng dạy hầu hết là nữ. Các em không mặc áo dài tím mà mặc áo dài trắng. Đó là điểm khác nhau của nữ sinh Đồng Khánh ngày xưa và nữ sinh Đồng Khánh bây giờ. Nữ sinh Đồng Khánh ngày xưa ban cho tôi nụ cười , ánh mắt một cách rất kín đáo. Còn nữ sinh Đồng Khánh bây giờ rụt rè mang tặng tôi tập thơ Dâng của Tago cùng với bài thơ tiễn tuổi mười sáu, nhân sinh nhật lần thứ mười bảy, bằng mực tím với nét chữ hết sức mảnh mai. Mùa đông nàng hay mặc chiếc áo len viền. Nhà nàng ở cạnh bờ sông. Trước sân nhà nàng có cây vú sữa...Và trong một khoảnh khắc loé sáng, hai hình ảnh : nữ sinh Đồng Khánh ngày xưa và nữ sinh Đồng Khánh bây giờ cùng đồng hiện trong tôi. Tôi vội vàng cầm bút viết luôn một mạch không hề tẩy xoá :

    Nữ sinh Đồng Khánh ngày xưa
    Xui hoàng hôn tím trang thơ học trò
    Nữ sinh Đồng Khánh qua đò
    Xui dòng Hương cất giọng hò xa xôi
    Nữ sinh dạo chơi
    Phấn thông vàng rãi ngát trời Thiên An...

    Nữ sinh Đồng Khánh ngày xưa và nữ sinh Đồng Khánh bây giờ cứ ẩn hiện, đan xen, hoà lẫn trong suốt bài thơ. Người đầu tiên khen Nữ sinh Đồng Khánh là đạo diễn Đặng Nhật Minh. Khi nghe tôi đọc, anh nói bài thơ rất giàu chất tạo hình. Lời khen của một đạo diễn nổi tiếng khích lệ tôi rất nhiều. Nhà thơ Thạch Quỳ cũng có những nhận xét hết sức ưu ái đối với Nữ sinh Đồng Khánh. Còn Lê Quốc Hán thì viết lời bình khá tinh tế, in trên báo Hạnh phúc gia đình. Nữ sinh Đồng Khánh lần lượt có mặt trong nhiều tuyển tập uy tín như : Thơ trữ tình Việt Nam thế kỷ XX, Lục bát tình, Thầy giáo và Nhà trường, Hai thập kỷ thơ Huế ... Nữ sinh Đồng Khánh được chọn đưa vào chương trình ca Huế trên sông Hương. Sàigòn Audio - hãng phim Bông Sen phát hành băng đĩa Huế trọn niềm tin ( dân ca Huế) gồm 11 bài : Lý tiểu khúc, Lý hoài nam, Lý ngựa ô, Lý năm canh...mở đầu là Nữ sinh Đồng Khánh. Chỉ tiếc là người ta coi Nữ sinh Đồng Khánh như một tác phẩm vô danh. Phải chăng những người thực hiện không hề biết tác giả bài thơ ? Hay biết mà vẫn cố tình vi phạm luật bản quyền? Dẫu sao thì tôi cũng xin cảm ơn những người đã có công đưa Nữ sinh Đồng Khánh đến với công chúng (nhà thơ Võ Quê cho tôi biết Nữ sinh Đồng Khánh cũng đã”xuất ngoại” đến những nước có nhiều người Huế định cư).

    Tôi hết sức cảm ơn ngôi trường màu hồng xinh xắn nằm bên bờ sông Hương đã khơi gợi cho tôi rất nhiều cảm hứng. Tôi chỉ mong ước một điều làm thế nào Huế giữ được chất Đồng Khánh - nét đẹp riêng của con gái Huế. Và nếu được đề xuất một nguyện vọng thì tôi xin đề xuất trả lại tên trường Đồng Khánh. Bởi vì cái tên Đồng Khánh đã đi vào tâm thức của người Huế, đã trở thành truyền thống văn hoá xứ Huế. Tôi tin sẽ có nhiều người ủng hộ đề xuất của tôi, trong đó chắc chắn có những nữ sinh Đồng Khánh xưa và nay.

    Mai Văn Hoan
    Last edited by Nguyên Thoại; 03-06-2007 at 09:39 PM.

  5. #5
    Gia nhập
    Sep 2006
    Nơi cư ngụ
    dòng suối yêu thương
    Bài gởi
    1,884

    Trả lời: Những làn điệu dân ca Huế







    Vùng Trời Tuổi Ngọc

    Con đường Lê Lợi cây cao bóng mát, nơi nổi tiếng là: ”Con đường tình, con đường thơ mộng, con đường hẹn hò, hay con đường áo trắng.” Con đường này là nơi chờ đón, hẹn hò của chàng và nàng. Mỗi buổi chiều, đứng trên đường ai mà chẳng thấy lòng xao xuyến rộn ràng khi từng đoàn nữ sinh áo dài trắng, tóc thề xoã ngang vai, đội nón bài thơ cột dải dây quai nón bằng nhung đen, chân mang đôi guốc mộc, cùng nhau đạp xe đi song song từng đoàn túa ra nơi cổng trường Đồng Khánh sơn màu hồng rực rỡ.

    Có những đoàn con gái thì tung tăng đi bộ, áo bay lất phất y như một đàn bướm trắng bay lượn theo hương gío lả lơi. Mái tóc dài đen nhánh đẹp như những dòng suối.Thỉnh thoảng các nàng lại cười rũ rượi. Ánh mắt long lanh rực sáng có những tia nhìn đắm đuối và sắc còn hơn dao. Những đôi mắt ngây thơ ấy chỉ cần liếc nhìn cũng đủ làm rung động người đối diện. Những đôi môi hồng thắm nũng nịu, những đôi má hồng đang độ xuân thì. Những giọng nói nghe riú rít như tiếng chim vành khuyên hót véo von. Hạnh phúc chỉ từng ấy: cảnh đẹp và người xinh, tuổi trẻ và cuồng si, mộng xanh và tình hồng, thư tím và hồn say. Huế và tuổi thơ, mộng tình và người mộng, bây chỉ còn là dĩ vãng và nuối tiếc.

    An còn nhớ mãi một bài hát được nhạc sĩ Thu Hồ viết tặng cho nữ sinh Đồng Khánh:

    “Cô gái nữ sinh Đồng Khánh kia ơi.
    Cô đi về đâu sau buổi học rồi?
    Cô xuôi Đập Đá hay về Nam Giao?
    Cô về Vỹ Dạ hay là Kim Long?
    Cô là tất cả cuộc đời trong tôi.”

    Kim Hà
    [MARQUEE]Yêu nhau đi cho ngày mới đến nhanh... cho tình yêu, bình minh lên chắp cánh... cho đêm chóng qua, cho ngày mai mưa tạnh... cho tình bật nụ đơm hoa...[/MARQUEE]http://vnthuquan.net/diendan/avatars...ong/baby67.gif

  6. #6
    Gia nhập
    Sep 2006
    Bài gởi
    1,707

    Trả lời: Những làn điệu dân ca Huế

    Trích dẫn Nguyên văn bởi Anh Phy Xem Bài Gởi
    Nữ sinh Ðồng Khánh
    Thơ: Mai Văn Hoan

    Nữ sinh Ðồng Khánh ngày xưa
    Xui hoàng hôn tím trang thơ học trò
    Nữ sinh Ðồng Khánh qua đò
    Xui dòng Hương cất giọng hò xa xôi

    Nữ sinh Ðồng Khánh dạo chơi
    Phấn thông vàng rải ngát trời Thiên An
    Trống trường Ðồng Khánh vừa tan
    Trên đường Lê Lợi từng đàn bướm bay

    Gió vờn tà áo trắng lay
    Nữ sinh Ðồng Khánh thơ ngây mỉm cười
    Bóng ai khuất nẻo phố rồi

    Vô tư đâu biết có người nhìn theo...

    Anh Ba Phy!

    Lần trước đi công tác về, em muốn vào reply nhưng bị lỗi... không vào được. Sau đó lại phải đi tiếp chuyến nữa, nay em mới về nè. Mai mốt lại đi tiếp... công việc mà anh.

    Em tranh thủ viết đôi dòng cho anh đây: Bài thơ "Nữ sinh Đồng Khánh" em rất thích. Bài thơ vốn đã hay bởi cái tình tứ của người Huế, và hình như chỉ có người Huế, người xứ Huế mới phát hiện được hình ảnh đầy thi vị và hòa quyện giữa đất, trời, cảnh vật và con người Huế có nét đẹp và giao duyên đến như vậy. Mấy câu thơ trên em đọc mà mê mẩn. Chép vội ra sổ tay để rồi ngồi trên xe đọc rồi ngâm ngợi...

    Cảm ơn anh đã đưa bài vè ấy lên với một chất giọng "rất Huế" ấy nữa. Càng khiến những ai vốn đã yêu Huế, nay lại càng thấy Huế đáng yêu hơn. Khi ghé thăm topic này, không chỉ bắt gặp nét thơ, bắt gặp dáng Huế, người Huế mà cả giọng Huế nữa... để Huế và người Huế cứ lung linh mãi thôi...

    _________凯元_________
    Ta nguyện làm đôi cánh chim câu
    Nâng tình yêu dâng cho đời tất cả!

  7. #7
    Gia nhập
    Apr 2007
    Bài gởi
    953

    Trả lời: Những làn điệu dân ca Huế

    Viếng Cố Đô
    Trình bày: Vân Khánh




    Đi đâu cũng nhớ quê mình
    Nhớ sông Hương gió mát, nhớ Ngự Bình trăng trong

    Huế mở rộng lòng đón khách bốn phương
    Khi xa rồi Huế vẫn mong có ngày gặp lại

    Viếng cố Đô xong khách thỏa lòng mong đợi
    Mai mốt xa Huế rồi
    Mai mốt xa ngãi rồi
    Lưu luyến mãi không thôi...


    Mai mốt xa Huế rồi
    Vẫn nhớ bạn không nguôi...

    Thuyền ngược Kim Long cớ sao lòng xuôi bến cũ?
    Sông nước như nỗi lòng
    Chốn sông nước vô cùng
    Còn có biết gặp nhau?

    Chốn sông nước vô cùng
    Xin lại được cùng nhau?

    Núi Ngự sông Hương vẫn vấn vương nhớ bạn
    Mai mốt xa Huế rồi
    Mai mốt xa ngãi rồi
    Trăng vẫn hẹn người xưa

    Mai mốt xa Huế rồi
    Xin đề tặng câu thơ...

  8. #8
    Gia nhập
    Apr 2007
    Bài gởi
    953

    Trả lời: Những làn điệu dân ca Huế

    Hầu văn
    Tình em bến đợi
    Trình bày: Xuân Thu





    Nước sông Hương vừa trong vừa mát
    Cầu Trường Tiền vừa đẹp vừa xinh

    Non nước thương bình nơi đây
    Nơi đây non nước hương bình
    Trăng thanh gió mát đượm tình, đượm tình câu thơ

    Con nước lững lờ Hương Giang
    Hương Giang con nước lững lờ
    Thuyền ai đậu bến đợi chờ, đợi chờ trăng lên

    Khúc hát êm đềm ngọt ngào, khúc hát êm đềm
    Nặng tình tri kỷ càng thêm nặng lòng
    Hững hờ gió mát trăng trong, gió mát trăng trong
    Gió mát trăng trong, hững hờ gió mát trăng trong
    Đàn ai buông tiếng tơ đồng ngẩn nga xuôi Vĩ Dạ, hàng cau mà bóng toả


    Ai... xuôi Vĩ Dạ hàng cau mà bóng toả
    Nước lên miền Bạch Hổ mà Kim Long đường vào....
    Ngọt ngào trong gió hương đồng thùy dương


    Ai... Huế mình trăm mến ngàn thương
    Đẹp lòng du khách bốn phương
    Ơi... hẹn hò câu mái đẩy, con đò đêm vạc
    Giọng hò ai mang nặng niềm riêng

    Ai nghe mái chèo buông, thả hồn theo mái chèo buông
    Bởi trong dạ tiếng chuông vọng...
    Yêu biết mấy miền quê xứ Huế


    Ơi về đây... ơi về đây...
    ...Ơi với giọng thương...
    Ơi cùng với dòng Hương, về đây cùng với dòng Hương
    Mà nghe điệu Lý, người thương đượm tình thiết tha khúc hát Nam Bình đất nước...
    Ôi trọn tình, ơi trọn trình, ơi điệu lý hành...
    Điệu lý hành văn mà trọn tình điệu lý hành văn
    Gợi theo năm tháng đã cùng anh, cùng anh đợi chờ
    Là những vần thơ mà quê hương, quê hương là những vần thơ
    Tình em bến đợi, bến chờ, bên bờ Hương Giang.



  9. #9
    Gia nhập
    Apr 2007
    Bài gởi
    953

    Trả lời: Những làn điệu dân ca Huế

    Cảnh đẹp Cố Đô
    Trình Bày: Lan Hương



  10. #10
    Gia nhập
    Apr 2007
    Bài gởi
    953

    Trả lời: Những làn điệu dân ca Huế

    Lời ca sông Hương
    Trình bày: Ái Hoa




    Thấp thoáng trên sông thuyền ai, thuyền ai thấp thoáng trên sông
    Mơ trăng bến cũ, mơ dòng, mơ dòng Hương Giang,
    Vọng tiếng hò khoan xa đưa, xa đưa vọng tiếng hò khoan
    Bâng khuâng nỗi nhớ mơ màng, mơ màng nỗi thương ơ hờ…


    Cách trở đôi đường xa xôi, xa xôi cách trở đôi đường
    Sơn Khê mấy dặm mà can trường, can trường mấy thu
    Chi… để trăng lu mây buồn, chi để trăng lu
    Để thơ Lý Bạch nhẹ ru lòng người
    Dân ta xứ Huế đón mời

    Xứ Huế đón mời, dân ca xứ Huế đón mời

    Tâm tình gởi trọn bao lời mến yêu dù cho nắng sớm mưa chiều
    Nắng sớm mưa chiều dù cho nắng sớm ôi mưa chiều
    Ngất ngây tiếng nhạc mỹ miều tiếng ca
    Mười thương cung điệu chan hoà

    Cung điệu chan hoà, mười thương cung điệu chan hoà
    Trao duyên lại thắm vườn đào lưu linh
    Tương tư khúc hát tâm tình


    Ai… tương tư khúc hát ôi tâm tình, trao duyên lại thắm vườn đào lưu linh
    Mà tương tư khúc hát tâm tình để thương để nhớ để mình vui lây
    Hôm nay dưới ánh trăng đầy, đẹp tình, đẹp cảnh phút giây ban đầu

    Ai… Ngưu Lang Chức Nữ u sầu… con chim Ô thước bắc cầu ái ân
    Nam Bình lại nhớ….??


    Nhớ xưa tích sự Huyền Trân đau lòng
    Cảnh đẹp núi sông Huế đô còn, Huế đô cảnh đẹp núi sông
    Ngàn sao lấp lánh ánh hồng, ánh hồng pha đêm… ờ… ơ…
    Tiếng nhạc êm đềm lời ca, lời ca tiếng nhạc êm đềm,
    Xin chúc quý khách một đêm, một đêm an lành.

+ Trả Lời Ðề Tài
Trang 1 trong 3 1 2 3 Cuối cùngCuối cùng

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Bookmarks

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi tập tin đính kèm
  • Bạn không thể chỉnh sửa bài viết của bạn