Quay Lại   Việt Nam Cây Đa > SÁNG TÁC CỦA THÀNH VIÊN > Sáng tác Văn
 
 
Công Cụ Kiếm Trong Đề Tài Xếp Bài
(#9)
Old
vicam vicam is offline
Thành viên
 
Trả lời: Đường tới London - 07-09-2010, 05:24 PM

Sao ta lại kể cho con những truyện này? Con còn bé lắm. Có lẽ là ta đang làm một việc điên rồ và sai trái chăng? Nhưng ta yên tâm rằng, con thông tuệ và công bằng lắm, con lắng nghe không bao giờ phán xét, và để chính chúng ta tự phán xét lấy mình. Những gì ta nói , ta viết cho con ngày hôm nay, rồi khi cánh cửa cuộc đời, những luồng không khí đầu tiên tràn vào lồng ngực con, con khóc và mọi người xung quanh khóc, khóc vì hạnh phúc và sung sướng, con sẽ quên, và con sẽ phải học lại từ đầu, nhưng rất từ từ thôi, ta mong con tránh được những vấp ngã không đáng có mà chúng ta đã từng vấp. Ta lại mắc phải căn bệnh kinh niên của những bậc phụ huynh mất rồi thì phải. nhưng đó, là điều mà ta mong muốn. ta cũng cần con, để ta soi cuộc đời mình vào đó.
Khánh An à, tên con là niềm an lành hạnh phúc trong sáng. Ta mong con trước hết hãy là mặt trời, hãy là mùa xuân đem đến hạnh phúc cho chính bản thân mình trước đã. Chúng ta không nên là kẻ ích kỉ khi đặt quá nhiều kì vọng vào con, nhưng kì vọng đồng nghĩa với những yêu thương mà chúng ta dành cho con.
Cha con sẽ cười như thế nào khi thấy gương mặt của con? Người đàn ông đã có gia đình, đã có những đứa con của riêng mình, có thêm một gương mặt thiên thần, trở nên giàu có hơn, nhưng có lẽ cảm nhận về sự giàu có của ông không thể nào bằng chúng ta. Bởi vì chúng ta chẳng có gì, chúng ta chỉ có con, chúng ta không cần phải san sẻ tình thương cho thêm một người nào. Và cũng chẳng có ai đem đến cho chúng ta nhiều niềm vui hơn, nên chúng ta trở thành người giàu có nhất.
Con, có bao giờ phán xét không? bây giờ thì không, nhưng sau này? Mẹ con lo ngại về điều đó, tại sao không cho con thực sự một gia đình, tại sao để con không được ngày ngày gọi tiếng cha như bao đứa trẻ khác? Cha con, không phải dành riêng cho mẹ con. Cha con là một ngọn lửa, và mẹ con là người đã dành lấy, một phần của ngọn lửa đó, giữ và sưởi ấm cho mình. Bởi vì mẹ con không phải là một vị thần, bởi vì mẹ con không sẻ chia những gì mình lấy được cho những người khác, không được phép, nên mẹ con không nhận được tất cả sự cảm thông của mọi người. ở xứ sở của chúng ta, tuy rằng mọi thứ đổi thay hằng ngày, tuy rằng cuộc sống luôn luân chuyển, quan niệm và lối sống cũng khác đi, nhưng những gì ăn sâu vào thâm căn cố đế thì vẫn còn. Tại sao, ngọn lửa long của người đàn bà đó đã tắt, nhưng mối dây lien hệ giữa cha con và bà vẫn bền vững không thể nào chặt đứt. bởi vì, họ sống không phải cho riêng mình. Họ sống vì những người xung quanh và không muốn làm tổn thương thêm bất kì một người nào khác. Sự ra đời của con, không được tất cả mọi người chờ đợi, thậm chí đối với ta, đó cũng là một điều bất ngờ, con không bao giờ phải suy nghĩ về vị trí của mình trong câu truyện này. Nó giống như một cuốn tiểu thuyết viết dở vậy, và chúng ta buộc long phải hoàn thành câu chuyện khi nào chúng ta còn hơi thở, còn đứng giữa những ngã ba ngã bảy của đời mình. Người đàn bà đó, không trách cha con, không trách mẹ con, bà bằng lòng với những từ bi bác ái, với những gì mà bà đã lùi sâu cuộc đời mình vào với con mắt bao dung và hơi thở nhẹ. Bà bằng an với những gì mình có, không ham muốn, không tranh giành. Bà không trách, nhưng những kẻ khác thì lại trách. Tại sao? Ta không bao giờ cắt nghĩa hết. Mẹ con, cũng cần một thứ gì có ý nghĩa thực sự để tồn tại. để an ủi cho mình, trong một cuộc tình không hi vọng. những người trong cuộc không làm đau nhau, nhưng cuộc đời lại làm đau họ. thế đấy con yêu ạ.
Ngày hôm trước, ta đã nói với mẹ con về một trong những suy nghĩ của mình. Mẹ con thở phào bởi vì mẹ con cảm thấy may hơn ta, mẹ con vẫn nhìn thấy mình chưa trở nên lãnh cảm với những ham muốn trong đời. và ta, ta cũng biết rằng, ta chưa thể nào dập tắt được lửa trong long mình. Ta ủ lửa, đã ủ lửa, ta lại còn tranh lửa của người, dù chỉ một chút thôi, dù chỉ là trong suy nghĩ. Có ngày nào nó lại đốt ta một lần nữa không? tự đốt chính mình.
Đêm nay mưa nhẹ con ạ. Sấm chớp nhì nhằng ở phía chân trời. không gian xung quanh ta đặc quánh. Ta trở về trong căn nhà nhỏ của mình. Bật máy tính lên và lại tiếp tục viết. màn hình sáng, những kí tự nối đuôi nhau. Ta nhìn lướt qua danh sách những cuộc chờ, ta đọc những mẩu đối thoại, ta đọc những dòng kí ức mà mọi người đang tuồn lên, ngồn ngộn ngồn ngộn. ai cũng có cái lý của mình, ai cũng có những điều để mà cộng cảm, và ai cũng đúng. Nhưng , ai cũng đúng, tại sao vẫn có những thứ sai vậy?
Ta trở lưng lên chiếc ghế nằm của mình và không thể nào ngồi dậy được nữa. Ta muốn ngủ nhưng không thể ngủ được, ta uống thuốc nhưng lại càng khiến ta trở nên thao thức.
Cái lạnh của Hà Nội se se và não nề, nó thấm thía, nó bắt người ta phải nhìn vào những điều mà bản thân mình không muốn thấy.
Con mèo nhà bên đã bắt đầu kêu trên những tấm mái tôn sung nước mưa rồi. nó là một con mèo đen, Khánh An ạ! Trong bóng tối, nó chỉ hiện lên đôi mắt sáng như phần bí ẩn của mặt trăng, con mèo luôn gào lên những tiếng cháy họng của mình. Những đêm không nghe thấy tiếng nó, ta cảm thấy trống vắng. đó là thói quen. Cũng như thói quen xấu và thói quen tốt. luôn tồn tại, ta biết có những thứ ta có thể sửa được, nhưng ta không muốn sửa, bởi vì, ta chỉ muốn mình, như một người đàn bà bình thường trong đời sống, nhỏ bé, vụn vặt, tẹp nhẹp, để gương mặt ta lại có thể hòa lẫn vào cái bất tận ngoài kia.

Vi Cầm.
Trả lời ngay kèm theo trích dẫn này
 


Đang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Công Cụ Kiếm Trong Đề Tài
Kiếm Trong Đề Tài:

Tìm Kiếm Chi Tiết
Xếp Bài

Quyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Hình Diễn tả đang Mở
[IMG] đang Mở
Mã HTML đang Tắt

Chuyển đến




Liên Hệ - Việt Nam Cây Đa - Trở Lên Trên 
License for vBulletin.org. - Email: webmaster@vietnamcayda.com
Powered by: vBulletin Copyright © 2000 - 2006, Jelsoft Enterprises Ltd.