|
Trả lời: TÙY BÚT PHẠM TÚ UYÊN -
29-07-2010, 05:25 PM
MỐI TÌNH CỦA BIỂN (Tiếp theo)
Mọi người chưa hiểu điều gì thì đã thấy anh cố sức quay lui. Đang loay hoay chưa biết có nên bơi tiếp hay theo lời anh thì một con sóng dữ dội lôi vút tôi lên ném “ào”. Những tiếng la thét, tiếng gió gào, tiếng sóng – mớ âm thanh hổn độn không phân biệt được cứ bủa vây, cứ làm tê liệt sức lực gần như cạn kiệt của những người chúng tôi. Nhưng bản năng sinh tồn khiến tôi cảm nhận được cái chết đang cận kề - phải sống, phải vượt qua. Tôi dùng hết sức, những gì còn lại cố tránh những con sóng. Vách đá lởm chởm lờn vờn bên cạnh, chỉ một tích tắc, chỉ một cái lơi tay - chỉ một rủi ro dù nhỏ nhất cũng đủ làm tôi tan xác! Thấp thoáng trong những đợt sóng còn có hai người nữa đang cố vượt qua vùng nguy hiểm. Tôi nhoài người cố tránh bức tường nước đang ập tới và định hướng thật chính xác khu vực bãi cát, lặn một hơi dài – trận đánh cuối cùng, “được ăn cả, ngã…tùy trời! Vừa ngút hơi ngoi lên khỏi mặt nước người tôi bỗng nhẹ tênh, sự bất lực – vâng! Tôi hoàn toàn bất lực. Con sóng khủng khiếp nâng vút tôi lên cao. Chẳng lẽ chết đơn giản đến thế này thôi ư? Tôi sẽ bị đập tung vào gành đá lô nhô ở bãi Than – tan tành! Trong ầm ào của trời biển dường như có cả tiếng người. “Ào” cuối cùng con sóng cũng đến đích của nó - tôi nằm gọn trong đám rau muống biển xác xơ. Giám đốc Việt đang lồm cồm ngồi dậy bên cạnh, Thế Hà xa hơn, cuối bờ cát giáp gành đá. Nếu anh chàng cao hơn hai mét thì cái đầu đã bị đá...lấy mất rồi! Hú vía ba đời cho cái anh chàng nhạc sĩ!
Mọi người lại ở điểm xuất phát. Phương án được đưa ra: anh Cự một mình bơi ra lấy dây thừng, chúng tôi níu theo dây, bơi và tất cả nhanh chóng về tàu. Hai chiếc tàu đánh cá của dân vẫn đang thả neo, mọi người bớt lo lắng khi thấy chúng tôi ra an toàn. Thế là thoát nạn! Cả bọn thở phào nhẹ nhỏm. Anh Hòa cho tàu chạy áp sát chúng tôi:
- Bình yên cả chứ?
- Mỏ neo bị dính đá không kéo lên được, chắc phải cắt bỏ
Anh Việt hét trả lời và cho Long lái tàu nổ máy. Máy vừa nổ anh lại mũi mở dây neo, bên kia Hòa hét lên: “Khoan mở!”. Nói xong anh quăng một đầu sợi dây thừng sang bảo cột chặt. Sợi dây được anh Việt quấn sơ sài vào mũi tàu, còn dây neo thả rơi như sợi chỉ mong manh, mất tăm vào biển cả mênh mông dậy sóng. Chiếc tàu rùng mình hướng mũi ra khơi, bên anh Hòa vẫn cho tàu chạy song song cùng chúng tôi, bỗng như có điều gì đó không bình thường trên tàu. Chiếc tàu khựng lại, chòng chành chao nghiêng hất mọi người ngã nhào trên boong. Tàu anh Hòa vượt lên. Tiếng kêu thất thanh từ dưới hầm tàu: “Chết máy!”. Tôi đang lòm còm ngồi dậy phía đằng mũi, sợi dây thừng được anh Việt quấn lỏng lẻo tuột ra, khúc dây còn lại trườn nhanh dưới chân. Tôi lao tới chụp sợi dây định cột vòng nhanh vào cột mái ở mạn tàu nhưng không được. Không thể được! Không có một sức mạnh nào có thể giữ nổi sợi dây. Nó lôi tôi đi như tên bắn. Những người trên hai chiếc tàu thét lên khủng khiếp. Số kiếp bọn tôi đã được định đoạt ở bãi Than này rồi!. Tôi vẫn bám chặt sợi dây thừng và rơi xuống biển đang dậy sóng. Trong một phút – không! Trong một khoảnh khắc nào đó tôi có nghe ai gọi tên tôi từ trong sóng biển: “Anh Nguyên!” Thảng thốt và vô vọng. Tôi khựng lại một khoảnh khắc. Chính khoảnh khắc ấy cứu được những anh em trên tàu. Tôi ngã chúi qua một bên và sợi dây thừng cong bám vào khe mũi tàu, tạo nên lực ma sát lớn bám vào trụ mũi tàu. Sợi dây run lên bần bật Tôi chới với giữa trời nước mênh mông. Mọi người trên hai tàu kinh hoàng, tất cả nhoài người ra thành boong. Tay tôi vẫn bám chặt sợi dây thừng. Chưa ai có phương án gì khả dĩ giải quyết tình huống trong lúc này. Bên tàu anh Hòa - hay trong biển cả mênh mông, âm vang giọng nói quen thuộc: "Giữ sợi dây! Giữ chặt lấy sợi dây đừng buông anh Nguyên ơi! Chiếc tàu được giữ lại bằng sinh mạng của chính tôi.
Tôi thức dậy vừa chập choạng tối. Trong đầu vẫn còn nghe "ung ung", choáng váng. Đi một mình ra bãi Lổ Sâu. Bầu trời đêm đầy sao, xa xa, đèn trên những lồng tôm hùm chập chờn theo con sóng. Suốt hai ngày nằm li bì trong trại, tay chân như không còn là của tôi - rã rời, tê dại. Những cú va đập liên tiếp vào mạn tàu mà còn đi được như thế này quả là được...trời nuôi! Đâu đó văng vẳng: "Anh Nguyên!" Tôi bỗng rùng mình nhìn ra khơi xa đen mù thăm thẳm có cả tiếng sóng ầm ào vỗ vào gành đá - "Anh Nguyên!" Tiếng gọi như từ biển cả, tôi vẫn bước tiếp xuống mép nước - từng con sóng ánh bạc, lấp lánh trườn đến sát chân rồi chìm tan vào cát trắng:
- Anh Nguyên!
Tôi sững sờ, giật mình quay lui. Một bóng người từ sau tiến lại:
- Mấy ngày qua anh nằm mê man, em sợ ghê...
- Ôi, cô bé! Anh khỏe lại nhiều rồi. Em ra đây một mình... Không sợ lạnh ư?
- Em vẫn hay ra đây chơi mà. Hôm trên tàu em thấy dễ sợ quá!
- ...?
- Nếu không có anh thì tàu du lịch bị sóng đập tan tành vào gành đá.
- Sao Huyền biết?
- Dạ, em cũng có ở trên tàu. Hôm đó biển động mà anh đi biển. Em sợ nên kêu ba đi tìm các anh...
Cô bé bỗng dưng im bặt, dí dí bàn chân xuống cát. Tôi đến bên:
- Cám ơn Huyền.
Cô bé hỏi đột ngột:
- Quê anh có biển không? Anh có...yêu biển không?
- Anh ở đồng bằng, nhưng rất yêu biển. Giờ lại biết thêm một điều rằng: Những người dân làng chài ven biển đáng yêu biết bao - Huyền đáng yêu biết bao!
Cô bé lại im lặng nhìn ra khơi xa:
"...Nhất Nhất nhất Tự Sơn yêu cái tên luôn thèm gọi, ai có đến Tự Sơn xem bức tranh đẹp như tiên..."
Tôi xúc động:
- Huyền hát hay quá! Ai bày em hát thế?
- Dạ! Chú Thế Hà. Mấy hôm nay em tới đây hoài à. Ba cũng tới. Ba đu dây xuống đem anh lên đấy!
- Anh Hòa?
- Dạ!
Trong tôi lúc này thật khó diễn tả. Một luồng gì đó thật nhẹ êm len vào người rồi dồn cả lên ngực, ngạt thở. Tôi lảo đảo định ngồi xuống gành đá bên mép sóng. Cô bé hốt hoảng đỡ lấy tôi:
- Anh Nguyên!
Tiếng kêu như từ muôn trùng biển khơi đưa tới. Tôi mộng mị, chơi vơi. Một bàn tay nào đó thật mềm mại nằm gọn trong tay tôi. Tiếng sóng ầm ào xa xăm:
"...Mũi hòn cỏ thương nhớ ai, bãi Lổ Sâu bấy lâu mong chờ... Đá xếp tầng đùa sóng, biển xanh sóng bạc đầu..." (*)
Phạm Tú Uyên
Rồi hai người yêu nhau. Tùy bút "Mối tình của biển" xem như kết thúc. Người kể chuyện cũng muốn kết thúc ở đây. Không gì đẹp hơn khi hai người yêu nhau, trọn vẹn. Tôi biết và nghĩ thế!
Hơn hai năm sau. Một lần, từ Sài Gòn về quê nghỉ hè, đến Thị xã Sông Cầu dưới chân dốc Găng, nơi có ngã ba rẽ vào Nhất Tự Sơn xe bị nổ lốp. Một "cơ hội" chăng? Không! Như một "duyên số", duyên số cho tùy bút "Mối tình của biển".
Tôi hỏi thăm và đến nhà "cô bé" Huyền. Ngôi nhà "cao nhất" nằm trên đỉnh dốc. Người viết bài này chưa hề gặp "cô bé" Huyền bao giờ nhưng rất có thiện cảm! Tôi cũng yêu biển thì chẳng lẽ gì lại không yêu con gái của biển khơi.
Leo rất nhiều bậc thang đá núi lên nhà Huyền. Đón tôi nơi cửa là một cô gái cũng trạc tuổi tôi, mặt "bầu bầu" mắt to và đen láy: "Nhân vật" của tôi đây rồi! Dường như cô ấy có vẻ như ở đâu về - túi xách nằm lỉnh kỉnh ngoài hiên. Thấy tôi lạ hoắc mà cứ xồng xộc vô nhà, chẳng hỏi han ai, cô ta đứng ngay giữa cửa: - "Anh tìm ai?" "Hình như cô ở đâu mới về?" "Vô duyên! Anh chưa trả lời câu hỏi của tôi"...
Đêm nay tôi và Huyền cùng ngồi ở bãi Lổ Sâu. Gành đá trước mặt thỉnh thoảng phụt lên những bụi nước mát lạnh. Tôi buột miệng: - "Doi cát này, gành đá này đầy những kỷ niệm, phải không Huyền?" "Ừ!" "Tôi đang ngồi chỗ của anh Nguyên?" "Không! Sóng biển đã xóa cả rồi! Biển mang đến cho ta niềm vui và xóa đi những ưu phiền". Tôi hát khe khẻ: "...Bãi Lổ Sâu bấy lâu mong chờ..." "Giọng anh ấm giống chú Thế Hà". Ngồi vân vê hòn cuội trong tay chợt Huyền ngẩn lên nhìn tôi: - "Anh tin có tình yêu duy nhất không?" Tôi ngớ người - sao lại cắc cớ hỏi tôi thế nhỉ! Đã yêu ai bao giờ đâu để biết mà trả lời: - "Hi! Sao...biết được! Nhưng tôi cho rằng: Tình yêu không trọn là tình đẹp! Đẹp vì...tưởng thế! Nhớ nhung làm người ta thao thức, không trọn nên người ta...mơ ước - điều này dễ dàng tô hồng cho tình yêu dang dở. Giả dụ nếu tôi và Huyền yêu nhau, lấy nhau, việc gì sẽ xãy ra trong cuộc sống? Những cải vả..." "Cái ông này quá...vô duyên! Ai yêu "ông" chứ?" "Hi! Chỉ giả dụ thôi mờ"
(*) Bài hát Nhất Tự Sơn của nhạc sĩ Thế Anh.
BIỂN VÀ BẦU TRỜI
(Viết theo tâm trạng Huyền - người kể chuyện)
Nếu ai đã từng đến với biển, biển về đêm, dẫu chỉ một lần cũng sẽ nhận ra rằng: Biển đẹp vô chừng! Tôi không những đến với biển một lần về đêm mà nhiều, rất nhiều lần. Biển với viền cát trắng xa, dài tít tắp đã đẹp, ở đây không chỉ thế! Một doi cát nhô ra vừa đủ cho một người đi lang thang ngồi xuống xây cho mình toà lâu đài, cùng với nghìn bước chân lẻ. Cuối doi cát triền phía nam là những gành đá gập gềnh, nhô ra chạy lúp xúp từ trên cao xuống mép sóng. Đá chẳng ngần ngừ lội luôn ra biển khơi, ngụp lặn cùng sóng bạc đầu.
Đêm, bầu trời đầy sao - thật yên lành! Xa xa là ánh đèn chài, đèn trên những lồng tôm hùm thắp sáng thêm cho những vì sao. Tôi đi một mình như thế. Thật ra không phải chỉ một mình, tôi đi với biển. Tôi đi cùng niềm vui và nỗi buồn! Tôi xây xong toà lâu đài, đến cuối doi cát vừa đủ một nghìn bước chân lẻ, là chỉ còn tôi và biển.
Không biết đã bao lần rồi tôi lang thang nơi này. Chỉ nhớ rằng cứ mỗi lần buồn, tôi lại ra với biển. Ngày xưa anh bảo: "biển luôn cảm thông và chia sẻ". Thoạt nghe, nó buồn cười, lãng mạn thế nào ấy. Thật lòng, lúc đó tôi yêu anh nhiều hơn yêu biển! Không có anh, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa. Lòng tôi vốn hạn hẹp, tình tôi luôn mong manh - tôi nghĩ thế! Bởi tôi có một trái tim yếu đuối, một làn gió đủ thổi nó căng phồng máu nóng. Chính anh đã thổi vào tôi nỗi nhớ nhung, chờ đợi - chính anh đã cho tôi ánh nắng biển khơi cùng sự khát vọng miệt mài của sóng bạc đầu.
Tôi loay hoay với tòa lâu đài dở dang. Con sóng bạc đầu miệt mài cố trườn, cố đua nhau, cố thi nhau lao nhanh nhất vào bờ. Ước vọng trườn lên đỉnh cao mỏm đá, của tận cùng đỉnh núi! Tình yêu và khát vọng tình yêu cũng thế! Trong trẻo như pha lê, cố vươn đến vô cùng. Mênh mông như bầu trời đầy sao.
Lần đầu tiên tôi để dở dang tòa lâu đài. Kỷ niệm của chúng ta bao giờ mà chẳng đẹp, đẹp nhưng không trọn nên đừng cố hoàn thiện lấy làm gì. Càng hoàn thiện càng thấy mênh mông buồn!
Một tình yêu duy nhất! Chẳng biết có đúng vậy không? Nhưng tôi yêu anh vô cùng. Ngay tại thời điểm này đây, tôi vẫn luôn nghĩ và nhớ về anh. Nhớ đến tức ngực, nhớ đến bàng hoàng! Dẫu rằng anh đã xa tôi hay đúng hơn, ta đã xa nhau! Mà gì thì gì không quan trọng, phải thế không anh? Biển bảo rằng: "nên đóng khung một mối tình!" Và tôi đã làm thế. Em đang "ôm" khung hình chúng ta, bắt đầu đi một nghìn bước chân lẻ, bước qua tòa lâu đài để đến doi cát triền phía nam cùng vài vỏ ốc và dăm mảnh đồi mồi...
Men theo gành đá nhấp nhô, đứng xa xa cứ tưởng rằng biển dìu tôi trên sóng. Và tôi như đang rất gần với bầu trời đầy sao lấp lánh trên mặt biển.
Phạm Tú Uyên
Last edited by Phạm Tú Uyên; 28-08-2010 at 08:32 PM..
|